Download ảnh gốc: Click here
Đã có lúc em âm thầm tự hỏi
Cuộc sống này sao mệt mỏi vô cùng
Khi ân tình chẳng còn có điểm chung
Sao lòng mãi không thể dừng thương nhớ
Cũng có lúc em giật mình hoảng sợ
Thấy chơi vơi vụn vỡ giữa đời thường
Tình là gì sao nặng mãi vấn vương
Giữa cuộc sống ghét thương đầy mộng tưởng
Đời nghiệt ngã để tình chia hai hướng
Ta và người giờ đã ngược đường yêu
Chẳng còn đâu câu luyến nhớ sớm chiều
Thuở ký ức đậm sâu lời ước nguyện
Hạnh phúc đó một thời từng thắm quyện
Nhưng sao giờ toàn phiền muộn đắng cay
